Xem tất cả

Tôi vừa có chuyến du hành ngoài trái đất

Th2 5, 2026

2h chiều, tôi không nhấc nổi đôi chân để đi bộ như thường ngày.

Cầm chiếc điện thoại trên tay khi đang nhắn với cô ấy, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Trước khi ngủ, chúng tôi có trao đổi với nhau về việc định vị dành cho các giáo viên của mình. Chúng tôi ghen tị với từ "Giáo dục khai phóng" - bởi vì nó dễ đọc, có giai điệu và khi người ta đọc lên đã toát lên cái hồn của sự thoát tục.

Nhưng từ khóa này không thể lột tả đúng với những gì chúng tôi đang làm.

Từ "giáo dục kiến tạo" hoặc "giáo dục sáng tạo" lại khiến chúng tôi cảm giác như đang mặc một chiếc áo rộng gió lạnh dễ dàng luồn qua lách.

Tiếp theo, cô ấy nảy ra ý tưởng về "giáo viên độc bản". Tôi thích từ này. Nó lột tả rõ những gì chúng tôi đang hướng tới. Nhưng chỉ thiếu một chút thôi. Nó thiếu tính âm nhạc 🎼🎻

Đến đây, không hiểu tại sao lại việc bàn về ý tưởng này lại ngốn năng lượng của tôi đến vậy. Tôi ngủ thiếp đi.

Sau một tiếng rưỡi, choàng mình tỉnh dậy: "Tôi đang ở đâu thế này? Bây giờ là lúc nào?" - cảm thấy mình đang mất kết nối với thực tại.

Đúng lúc này thì cô ấy nhắn tin: “Từ chiều tới giờ bên trong em cứ sốt hết cả ruột. Anh ổn chứ?”. Không hiểu sao hội phụ nữ lại có trực giác đáng sợ đến vậy.

Tôi tiếp tục trao đổi về công việc còn dang dở. Nhưng không thể. Đầu óc tôi trống rỗng.

“Chết rồi. Giờ anh cảm giác vẫn chưa hoàn hồn đây. Ngơ ngác như con nai. Đợi anh chút. Anh cần yên tĩnh. Anh sẽ trở lại sau nha.”. Tôi buộc phải chủ động dừng lại cuộc trò chuyện vì cứ thế này không đi tới đâu cả.

“Tốt quá. Khoảnh khắc ngơ ngác này. Không phải anh trống rỗng đâu. Sắp tòi ra nhiều thứ. Anh quan sát nhé.”

Tôi thả sticker con mèo nằm trườn trên sàn nhà với 3 dấu chấm trên đầu. Đầu thầm nghĩ, mệt sắp chết rồi còn sức đâu mà quan sát nữa.

Im lặng khoảng 30p để hoàn hồn. Tự dưng một câu hỏi xuất hiện và tôi nhắn có cô ấy:

“Sao anh chưa thấy em viết các bài viết thể hiện lòng trắc ẩn nhỉ? Anh từng viết những bài như vậy. Thi thoảng họ nhắn cho anh, họ bảo họ xúc động khi đọc đến đấy. Rõ ràng. Nếu em viết. Em có thể viết tốt hơn anh nhiều. Bởi vì điều đó là core value của em”.

Tôi tiếp tục im lặng vì mệt.

Cô ấy vào album ảnh, dò lại các bài viết trên Facebook.

“Ôi em đọc lại những bài viết hồi đó đúng là em thật”, cô ấy reo lên và gửi kèm tôi link các bài viết mà cô ấy đã viết vài năm về trước.

“Haha. Có vẻ sự ngơ ngác của anh là hữu ích?”, tôi có chút hoài nghi hỏi.

“Thực sự hữu ích. Em thích lòng trắc ẩn. Nó khơi gợi cho em cảm hứng viết thật.”

“Vì em nhắc tới nhà văn nên não anh mới bắt đầu kết nối đữ liệu. Của em là: kể truyện để truyền cảm hứng về lòng trắc ẩn”.

“Haha. Có phải anh vừa ra khỏi Trái Đất rồi quay về sau giấc ngủ không?”

“Chắc là vậy…”, tôi cười khổ.

Rõ ràng đó chỉ là câu nói đùa với trí tưởng tượng bay bổng của cô ấy. Nhưng ý tưởng này là một hình ảnh minh hoạ tuyệt vời cho câu chuyện. Tại sao không?

“Hay mình gọi các thầy cô là giáo viên truyền cảm hứng. Bởi vì, đó là bậc cao nhất của người thầy”. Tôi gửi tin nhắn để tiếp tục chủ đề mà chúng tôi đang vướng mắc khi trước kèm theo trích dẫn:

"Người thầy tốt bụng sẽ giải thích. Người thầy tốt hơn sẽ chứng minh. Còn người thầy tuyệt vời sẽ truyền cảm hứng." — William A. Ward

Tôi nói tiếp:

“Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt. Điều này đã có bên trong anh em mình rồi. Với lại nó mang hàm nghĩa bao quát. Bất kỳ ai biết cách truyền cảm hứng đều là thầy. Bố mẹ cũng là thầy. Một người làm trái ngành cũng có thể trở thành thầy.”

“Duyệt luôn anh ưii”, cô ấy lại reo lên.

Đây không phải ý tưởng tôi nghĩ ra. Nó chợt xuất hiện khi đầu óc tôi trở nên mụ mị nhất.

Một ý tưởng đã tồn tại trong dự án mà chúng tôi đã bỏ qua khi cố gắng tìm điều gì đó nó phải hoành tráng giống như “giáo dục khai phóng”.

Khi đầu óc trống rỗng, não logic và ham muốn không còn nữa thì các ý tưởng hết sức đơn giản xuất hiện.

Một ngày thật điên rồ hết mức.

Cảm ơn Anh Đinh Hai, cô ấy là một người tuyệt vời mà tôi đã và đang làm việc. Sự độc đáo của cô ấy đã mang đến cho tôi những gì mà tôi không thể.

___

Update:

Cô ấy lại nhắn với tôi:

“À em vừa nghĩ ra một chủ đề để viết. Em sẽ viết về chủ đề tình yêu”

Cách đây 5 phút tôi vừa thấy cô ấy viết một bài viết về chủ đề này với một tấm ảnh chụp chung với gia đình.

Nhanh thật.

_____

Trong câu chuyện này có 2 bài học tôi rút ra:

Bài học 1:

Sự sáng tạo không đến từ tâm trí logic hoặc trí thông minh. Nó đến khi chúng ta buông bỏ toàn bộ sự suy tính của mình sau những nỗ lực đến kiệt sức.

Bạn không cần thông minh để sáng tạo.

Bài học 2:

Viết lách dành cho bất kỳ ai.

Bạn không cần phải có kỹ thuật cao siêu và những công thức quá hoành tráng. Ngược lại, chúng lại càng che lấp đi sự độc đáo của bạn - nghiệp lực bạn đã mang theo từ kiếp trước và hành trình bạn đã trải nghiệm từ kiếp này.

Đến đây.

Tôi vẫn có một lời khẩn thiết.

Hãy tự do, kỳ lạ, và luôn là chính mình.

Bạn sẽ viết tốt.

Trong công việc, bạn sẽ trở nên không thể thay thế và thoát ra khỏi vùng cạnh tranh.

 

 

Đăng ký nhận các dự đoán mới nhất về tương lai để phát triển công việc kinh doanh và cuộc sống cùng 300+ thành viên

    Tôi ghét spam, và tôi không bao giờ làm thế với bạn

    Bài viết mới nhất